Những cơn đau đến thấu xương do bệnh gút hành hạ, với mức độ ngày càng tăng, thậm chí phải tới bệnh viện cấp cứu và chọc kim vào khớp để hút tinh thể urat, nhưng đau đớn vẫn cứ đeo đẳng anh Nguyễn Mạnh Cường (thôn Ngãi Cầu, An Khánh, Hoài Đức, Hà Nội) 9 năm qua.

Nhớ lại sự việc xảy ra cách đây cả gần một thập kỷ thực sự không phải đơn giản với nhiều người. Nhưng có thể vì “phút ban đầu” để lại nhiều “dấu ấn khó phai”, nên khi kể về những cơn đau gút, anh Cường nhớ tỉ mỉ từng chi tiết, cảm xúc mà căn bệnh gây ra cho anh: “Khoảng năm 2001, tôi bắt đầu cảm thấy đau nhức, tấy buốt ở ngón chân cái bên trái. Đi khám, bác sĩ chẩn đoán tôi bị chấn thương do va đập mạnh. Sau đó, những cơn đau tăng dần, ngón chân sưng đỏ, nhức nhối rất khó chịu, nhất là sau các cuộc chiêu đãi khách hoặc khi tôi uống rượu bia”. Nghĩ chắc chắn mình đã bị bệnh gì đó, chứ không chỉ đơn thuần là chấn thương, anh Cường tới bệnh viện khám: “Bác sĩ chẩn đoán tôi bị bệnh gút và kê thuốc Colchicin. Nhưng khi dừng uống thuốc, những cơn đau trở lại, nhiều lúc tôi làm giảm đau bằng cách co gối lại” – anh cho biết.

Không lâu sau, một tai nạn bất ngờ xảy đến với anh: “Tôi bị co cơ gối, không thể cử động và phải tới bệnh viện để gây tê, bó bột mới duỗi ra được”. Lúc đó, tâm trạng của anh rất hoảng loạn vì những phiền toái do bệnh gút gây ra. Hơn nữa, dùng thuốc giảm đau, anh Cường luôn trong tình trạng rối loạn tiêu hóa, người mệt mỏi, ảnh hưởng tới công việc và sinh hoạt.

Phan Thùy Dương